Cứu mạng người bảo vệ vượt cấp trong 28 năm

Cứu mạng người bảo vệ vượt cấp trong 28 năm
Cứu mạng người bảo vệ vượt cấp trong 28 năm

Khi ông Kiều Văn Phúc, 62 tuổi, nhận được điện thoại khi đang ăn trưa vào trưa thứ Bảy, ông đi bộ đến đường ray xe lửa cách đó khoảng 200m và đứng đó với một chiếc còi và hai lá cờ trên tay.

Anh giải thích: “Các chuyến tàu chở hàng không có lịch trình định sẵn. Vì vậy, tôi phải cắt ngắn bữa trưa và đến đây là chuyện bình thường.”

Nút giao thông này có rất nhiều phương tiện giao thông đường bộ vì gần hai trường cấp 2. Tệ hơn nữa, bến xe Bắc Giang nằm ngay đối diện.

Tuy nhiên, không có cổng hoặc nhân viên đường sắt để đóng nó khi tàu đến gần.

Anh Phúc đứng canh đường sắt qua đường sắt tại thị xã Bắc Giang, tỉnh cùng tên vào ngày 29 tháng 9 năm 2022. Ảnh VnExpress / Kim Sơn

Kiều Văn Phúc đứng canh đường sắt qua thị xã Bắc Giang, tỉnh cùng tên vào ngày 29 tháng 9 năm 2022. Ảnh VnExpress / Kim Sơn

Năm 1994, vợ chồng anh Phúc mở quán bún đậu gần lối vào ngõ, anh đã chứng kiến ​​nhiều vụ tai nạn thương tâm mà lẽ ra nếu có người cảnh báo có tàu hỏa đến gần thì anh đã có thể tránh được. Vì vậy, cuộc chiến cựu chiến binh quyết định tự mình làm công việc của một người bảo vệ.

“Tôi nghĩ rằng tôi có thể đứng quan sát và cảnh báo mọi người khi có tàu đến vì nhà tôi ở gần đó và điều đó giúp tôi cũng có thể để mắt đến cửa hàng mì của mình.”

Nhưng anh ấy nói rằng anh ấy đã bị nhiều người gán cho cái mác “người bận rộn” và “kẻ can thiệp” một cách bất công.

Một lần khi anh ấy bước lên giúp một người phụ nữ băng qua đường ray, cô ấy đã nhầm tưởng anh ấy đang cố chạm vào cô ấy. Nhưng sau khi nghe thấy âm thanh của một đoàn tàu đang đến gần, cô đã cảm ơn anh ta.

Anh ta đã mất dấu biết bao nhiêu sinh mạng mà anh ta đã cứu.

Gần đây nhất, anh đã giải cứu một chủ đại lý ô tô tên là Triệu Văn Ngọc, người đang đi xe máy của chị gái mình. Cô quyết định chớp lấy cơ hội và lao qua đường ray xe lửa nhưng không nhận ra một đoàn tàu đang đến gần.

“Anh Phúc đã hét lên cảnh báo, chạy đến và giúp đẩy xe chúng tôi ra khỏi lối đi đúng lúc”, anh Ngọc kể.

Phúc thậm chí còn cứu được Tiến, một nhân viên đường sắt, đang băng qua đường ray trên một chiếc xe đạp.

Khi nhận thấy một đoàn tàu đang chạy tới, anh ta cố gắng dừng lại nhưng phanh không hoạt động. Lại,
Phúc dắt xe đạp ra khỏi đường tàu.

Tiến ôm chầm lấy Phúc và cảm ơn vì đã cứu sống mình. Anh ta tiếp tục mang quà đến nhà Phúc vào dịp Tết Nguyên đán để tỏ lòng biết ơn.

Anh Phúc gác chắn để học sinh băng qua đường ray an toàn.  Ảnh của VnExpress / Kim Sơn

Phúc với các em học sinh ở đường ray. Ảnh của VnExpress / Kim Sơn

Sau vài năm, người dân trong vùng thấy anh thường xuyên đứng gác bên đường đua nên đã cho anh mặc đồng phục.

Chị Hồng, một người phụ nữ bán hàng giải khát trước bến xe Bắc Giang cho biết, trước khi Phúc bắt đầu tình nguyện làm bảo vệ đã có nhiều vụ tai nạn chết người.

“Tai nạn ảnh hưởng nặng nề đến tôi và những người bán hàng trong khu vực. Những người ăn uống ở gần bến xe sợ hãi nên đến đây lần nữa sau khi chứng kiến ​​vụ tai nạn kinh hoàng.

“Sự hiện diện của Phúc đã làm giảm đáng kể các sự cố.”

Phó chủ tịch phường Ngô Quyền, bà Nguyễn Thị Tần, khen ngợi anh Phúc vì anh đã quên mình.

“Năm 2019, phường quyết định để anh Kiều Văn Phúc làm nhân viên bảo vệ đường sắt địa phương và trả cho anh ta 2 triệu đồng (83,66 USD) một tháng.”

Sau gần 30 năm làm nghề, anh Phúc cho biết anh nhớ lịch tàu chạy qua và có thể biết loại tàu nào đang đến gần chỉ bằng cách nghe còi.

“Tôi cam kết và có trách nhiệm hơn với công việc của mình sau khi ghi tên mình vào hợp đồng. Nhưng tôi sẽ làm điều này bất kể khoản thù lao nào miễn là cơ thể, đôi mắt và giọng nói của tôi ổn định.”

Nguồn: VNE

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *