Hối hận muộn màng của tôi…

21
163

Tôi là một cô gái lớn lên ở một làng quê nghèo trên một đèo núi sơ sơ cũng 20-30 ngôi nhà lưa thưa, xóm tôi cùng lứa chỉ có một mình tôi là con gái mà còn được học tới đại học, ra trường lại có một công việc ổn định ở tỉnh khác xa nhà nên bố mẹ tôi hãnh diện lắm.

Một ngày vô tình quen anh vào buổi giao lưu đồng hương, lúc đó anh cũng học liên thông đại học hệ vừa học vừa làm ở đây, một lần tình cờ vậy mà mới đó tôi đã lấy chồng được hai năm và cũng sinh cho anh một cậu con trai bé bỏng để rồi hôm nay tôi phải ngồi đây viết về hối hận muộn màng của tôi…

Hồi đó, Tôi đã nghỉ làm theo kiểu ”nhập gia tuỳ tục“ về tỉnh mình sinh sống cùng chồng và gia đình chồng, nhà tôi cách nhà anh tầm 100km số, mọi người miệng truyền miệng luôn ca ngợi tôi vì lấy được người chồng có công việc ổn định, hiền lành biết lo cho vợ con sống trong một căn nhà rộng rãi ở một thị xã. Bố mẹ tôi nửa vui nửa buồn, có chồng ổn định rồi mà bỏ công bỏ việc lấy chồng rồi sống làm sao.

Tôi cưới chồng, chưa kịp xin việc làm tôi lại dính bầu nên tôi phải ở nhà mang thai. 9 tháng tôi được anh xem một bà hoàng cho đến khi tôi sinh con mọi thứ thay đổi nhanh chóng làm tôi mệt mỏi từng ngày. Anh cực kỳ thương con nhưng lại quay lưng hoàn toàn với tôi, không còn nghĩ đến tâm trạng tôi dù chỉ một lần, đôi khi anh còn nói ”ở nhà có nuôi mà có gì vất vả, thiếu gì người vừa đi làm vừa nuôi con kìa“. Câu nói này đơn giản nhưng làm tôi suy nghĩ từng ngày, thử hỏi ai làm mẹ được mấy ai sướng, vì thương con còn quá nhỏ không một ai chăm sóc nên ráng nuôi con lớn rồi bắt đầu xin đi làm chứ phải làm biếng gì đâu, tôi ấm ức trong khi bản thân tôi không ngày nào được giấc ngủ trọn từng ngày, 24h 7 tháng nay bản thân tôi ngủ dài nhất tầm 5 tiếng, có đêm thức trắng vì con sốt hay khóc đêm còn anh thì lăn ra ngủ ngon giấc, ban ngày thì vừa lo con, lo thêm cháu, nhà cửa, quần áo chồng con, xoay vòng hết ngày đến nổi quên chải đầu, còn ban đêm tranh thủ con ngủ thì làm thêm để kiếm thêm thu nhập phụ chồng nuôi con. Sáng có khi ngủ gật gù, nhưng đôi khi mệt mỏi đến bật khóc, có bao giờ anh chăm sóc con một lần để thấu hiểu và chia sẻ dù chỉ một lần. Tôi chán nản không biết tâm sự cùng ai, cũng chưa bao giờ gọi về nhà tâm sự cùng mẹ và thế ngày qua ngày cứ mãi như vậy tôi không còn tha thiết gì đến chồng, có lúc cả ngày vợ chồng tôi cũng không hề mất một tiếng nói mà bây giờ trong tôi một người phụ nữ chỉ nghĩ đến con, vì con.

Rồi mọi thứ dừng lại khi tôi biết rõ bản thân anh cũng không hề tôn trọng tôi. Cả một năm anh mặc sức mua sắm thứ nhỏ, thứ to trong nhà. Tuy việc làm này là tốt chứ không hề xấu nhưng chỉ anh và bố mẹ anh biết, tôi như một con bù nhìn. Có lần tôi bế con đi chơi sẵn cho con ăn, khi về toàn thấy đồ lạ trong nhà hôm đó có bố mẹ chồng và chồng tôi, thấy vậy tôi liền hỏi bố mẹ, ngờ ngợ rồi mẹ chồng tôi kêu đặt người ta giờ người ta chở tới từ cái máy giặt, tivi, cây cảnh, bàn ghế,…tôi cũng nghĩ đơn giản của bố mẹ mình không nên can thiệt. Cho đến một ngày bà chị chồng yêu quý về hỏi:

– Chị hai:”anh hai về trển nói vợ chồng mày đại gia ghê, mới có con mà sắm đủ thứ trong nhà cùng một lúc luôn“

– Tôi phì cười: ” em có 40 triệu tiền hồi xưa em làm với tiền cưới em kêu chồng em gửi tiết kiệm để dành cho cháu, phòng thân chứ tiền không đủ nuôi con lấy gì mà sắm sửa một lúc như vậy hai“

– Chị hai: ” vậy sao bố mẹ nói với anh hai vợ chồng mày mua“

Tôi tá hỏa, nhưng rất bình tĩnh chờ chiều chồng đi làm về. Tầm 21h đêm tôi ru con ngủ mới nói chuyện riêng với chồng.

Tôi: ”sổ tiết kiệm của con đâu anh“

Anh nhìn tôi: ”anh bỏ cơ quan cho an toàn“

Tôi: ”mai đem về cho em nhé“

Rồi ngày qua ngày không hề có sổ tiết kiệm nào đem về, tôi gặn hỏi miết anh mới thừa nhận mua sắm hết rồi. Tôi không chửi mắng hay to tiếng chỉ lặng im cho đến sáng. Tôi không hề tha thứ cho anh, anh và gia đình anh xem tôi như bù nhìn mặc dù tôi bán thân, bán mạng tận tâm với gia đình này. Và nhận được gì khi đến tiền mình dành dụm được cũng không hề được quyết định hay ý kiến gì. Điều quan trọng nhất là vợ chồng không hề chia sẻ, không tôn trọng nhau thì còn gì đâu mà gọi là gia đình hạnh phúc. Tôi viết đơn li hôn đặt ngay trên bàn và trình bày bố mẹ rồi ẵm con đi mặc cho anh xin lỗi, năn nỉ.

+++ Xem thêm : Mùng 1 tết nội, mùng nào tết ngoại

Tôi nhẹ lòng khi vứt bỏ và nói hết được tâm sự gia đình mình. Các bạn muốn hôn nhân hạnh phúc giàu nghèo không quan trọng chỉ luôn cần sự quan tâm, yêu thương và tôn trọng lẫn nhau. Nếu một khi bản thân đánh mất điều này trước sau gì bạn cũng mất tất cả. Vì vậy, hãy yêu thương nhau khi còn có thể đừng để muộn màng rồi hối tiếc.

21 COMMENTS

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here