Nhật ký làm mẹ P4 – Mẹ bị khủng hoảng trong thời gian ở cữ

9
168

Nỗi sợ đối với mẹ nhất là những tháng ngày ở cữ, chưa bao giờ mẹ thấy sợ hãi như khoảng thời gian “tù túng” đó. Có những câu nói khiến một người mẹ bị tổn thương.Mẹ bị khủng hoảng trong thời gian ở cữ thật sự

Ngày con yêu chào đời!

Khi đến bệnh viện, mẹ được bác sĩ khám, thay quần áo và chuẩn bị những vật dụng cần thiết mang vào. Mẹ chờ đợi ở phòng chờ sinh – Nơi cũng có những bà mẹ đang chờ để sinh. Thỉnh thoảng bác sĩ gọi vào kiểm tra xem mở được bao nhiêu phân, đủ to để có thể dặn đẻ chưa. Lần đầu tiên bước vào phòng đẻ là cảnh tượng một sản phụ đẻ thường với đứa con trong bụng khá to nên bác sĩ phải ấn vào bụng để con dễ ra hơn. Nhìn thấy hình ảnh đó, mẹ bị cảm giác lo lắng bao trùm.

Chờ đợi mãi con không chịu ra, mẹ chỉ mới đang có những cơn co nhẹ. Đi lại khắp hành lang, rồi ra phòng chờ nói chuyện với cha qua song cửa sắt hoặc với bà ngoại bằng ô cửa sổ. Mẹ không ăn gì nên rất đói và buồn ngủ. Muốn ngủ nhưng bà ngoại con không cho ngủ.

Rồi mẹ bắt đầu có những cơn đau hơn là khoảng 2h30 sáng, bác sĩ bắt đầu tiêm thuốc kích đẻ vào đùi. Một thời gian sau, mẹ bắt đầu đau hơn, đến 4h30 mẹ lên bàn đẻ nhưng đau đớn với những cơn co mạnh, mẹ không chịu được nên bác sĩ có tiêm cho mẹ một mũi gây tê sống lưng. Mẹ thấy tủi thân, khi đau đớn này không có người thân bên cạnh, mệt lả, đói, kiệt sức.

Mẹ hạnh phúc chào đón con

Trời gần sáng, lúc đó là 6h con vẫn chưa chị chào đời (sau này mẹ được nghe ông ngoại kể lại rằng lúc đó ông đã lên thắp hương bàn thơ gia tiên phù hộ cho mẹ con ta). Mẹ lấy hết sức mình, tay bám chặt vào thành bàn đẻ để rặn ra con, 6h20 là lúc con cất tiếng khóc chào đời, ngày 10/07/2014,chuyện gia đình mình khởi sắc từ đây. Mẹ hạnh phúc ngập tràn khi nhìn thấy con. Do rặn con dùng nhiều sức, mẹ bị vỡ ven ở tay máu chảy rất nhiều. Đến lúc khâu tầng sinh môn là mẹ hết thuốc tê, từng mũi khâu vào da thịt mẹ đều cảm nhận được hết.

Y tá bế con ra cho cha và bà ngoại xem. Cha là người đã đón tay con đầu tiên. Chắc hẳn cha cũng đang rất hạnh phúc! Bà ngoại bế con giở ra xem con có đủ các bộ phận tay chân không?

Mẹ và con được ra phòng hồi sức sau một khoảng thời gian để con được theo dõi, con trở về bên mẹ. Ngủ li bì không chịu dậy ăn! Mẹ thì 6 tiếng sau phải tập ngồi dậy, đi lại không thì sẽ bị dính ruột. Dù con đã ra khỏi bụng mẹ nhưng bụng mẹ vẫn rất to, mẹ tập đi nhưng bước không nổi phải nhờ anh trai dìu.

Mẹ và con đã qua cơn vượt cạn như thế đấy con yêu à! Khi con nằm cạnh mẹ, ngủ ngoan giấc một cảm xúc trong mẹ rất lạ! Con thật nhỏ bé, đáng yêu!

Tháng ở cữ – Bắt đầu chuỗi ngày khủng hoảng tinh thần

Bà nội vào thăm mẹ con mình, nhưng điều đầu tiên bà nói khi nhìn thấy con mà khiến mẹ xót xa vô cùng: “Sao thằng bé xấu thế?”, “Sao nó có cái bớt to đùng ở chân vậy? Cái B ăn gì để nó như vậy?”. Mẹ đã khóc khi nghe những lời đó con à! Mang nặng đẻ đau 9 tháng, con là điều mà cha mẹ mong ngóng nhất vậy mà bà nội lại nói những lời cay đắng như vậy khi vừa nhìn thấy con. Sao bà không hỏi mẹ có đau không, mẹ có sữa không, con có khỏe mạnh không…? Mẹ chỉ cần con khỏe mạnh đã là điều may mắn đối với mẹ rồi! Đối với mẹ con không xấu, cái bớt có thể mờ khi con lớn lên, dù cái bớt đấy nó ở đùi con chứ nó không phải ở trên mặt hay ở chỗ dễ nhìn là mẹ thấy quá được rồi.

Khi ở trong viện mẹ không có sữa mấy, con phải uống sữa ngoài, con rất ngoan, cứ ăn xong là ngủ. Bà ngoại là người trông trong viện, cha con thỉnh thoảng chạy đi chạy lại. Mọi người vào thăm hỏi rất nhiều, ai nấy đều vui mừng cả. Hai ngày sau, mẹ con ta được về nhà, điều mẹ vui nhất là được về nhà vì thấy thoải mái hơn rất nhiều lần ở viện.

Những ngày ở cử thật tù túng

Mẹ ở nhà chăm con, nhìn con lớn lên mỗi ngày là mỗi ngày mẹ thấy hạnh phúc! Con ăn rồi ngủ, không đòi bế, không quấy khóc! Có một hôm, con ngủ rất say, mẹ sợ con đói nên cho con ăn và mẹ thấy đấy là sai lầm quá lớn đối với mẹ vì từ lúc con ăn xong là lăn lộn ngủ không yên!

Mẹ bị đau tầng sinh môn ngồi phải lệch mông mới chịu được, và bắt đầu những chuỗi ngày kiêng khem không được ăn cái này, không được ăn cái kia, phải ăn đồ này, được ăn đồ kia.

+++ Xem thêm : Nhật ký làm mẹ P5 – Mẹ đã bị stress sau sinh

Mẹ thuê người tắm cho con 1 tuần, vì là lần đầu nên mẹ sợ không đảm bảo cho con khi chưa rụng rốn. Sau 7 ngày thì con rụng rốn thì mẹ đã có thể tự tắm cho con được. Mẹ là người đã treo cuống rốn của con lên bóng đèn. Cha con ngày nào cũng đi làm về cũng đúng giờ, nhìn thấy con là cưng nựng.

Hàng ngày, vẫn có những người thân, bạn bè đến hỏi thăm! Tháng ở cữ này mẹ chỉ ở trong nhà, mẹ bị ám ảnh bởi lời nói của bà nội, bị “tù túng” trong chính ngôi nhà của mình. Rồi ngày con đầy tháng cũng đến, cái ngày mà không bao giờ mẹ quên, khi một lần nữa bà nội lại nói những câu nói xát muối vào lòng mẹ. Hôm đấy mọi người tập trung ăn uống vui vẻ. Rồi bà có nói câu: “Thằng A chỉ là con thứ nên tao chỉ cho nó có thế thôi!”. Con được sinh ra với quà của bà nội là chục quả trứng gà và bà bảo bà chỉ có thế để cho con thôi. Nhưng câu nói này, làm mẹ nhớ, có lần bà đã nói nếu con dâu cả của bà sinh được con trai bà thưởng ngay 100 triệu đồng. Mẹ lại thêm buồn. Cùng là con nhưng bản thân bà lại con yêu con ghét, tất cả bà dành cho anh chị lớn, còn con út là cha mẹ lại không được bà yêu thương.

(Còn tiếp…)

Nguyễn Trang

9 COMMENTS

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here