Sau giông bão chưa hẳn đã bình yên

8
162
Sau giông bão chưa hẳn đã bình yên

Nếu bạn đang gặp trục trặc trong tình yêu, muốn chiến đấu đến cùng để có thể ở cùng người mình yêu đến cuối đời thì tôi khuyên bạn hãy tiếp tục nổ lực. Bởi sau tất cả, các bạn sẽ có được hạnh phúc viên mãn. Nhưng… đó phải là người xứng đáng.

Ngược lại, bạn đang ảo tưởng về một người yêu lý tưởng, mặc bao nhiêu vất vả vẫn muốn cùng sống chết với họ thì sớm muộn gì bạn cũng có kết cục như tôi. Đó là một câu chuyện buồn và bắt đầu từ những sai lầm.

Câu chuyện của tôi khá dài nhưng có thể tóm gọn như thế này. Trước đây, tôi và chồng từng bị bố mẹ tôi ra sức cấm cản bởi hai bên gia đình không môn đăng hộ đối. Tôi là con gái một trong gia đình có truyền thống kinh doanh còn anh chỉ là chàng trai tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp. Do quá chênh lệch nên bố mẹ tôi quyết tâm ngăn cản chỉ vì sợ con gái phải chịu khổ. Vì quá yêu anh và cũng vì quá tự tin về con mắt nhìn người của mình mà tôi quyết tâm lấy anh làm chồng.

Gần đến ngày cưới, anh bất ngờ bị tai nạn giao thông phải nằm liệt giường hơn 2 tháng. Lúc này, gia đình tôi lại một lần nữa lên tiếng phản đối. Nhưng tôi chúng tôi đã quá yêu nhau nên không thể nào dừng lại. Tôi tận tình chăm sóc anh, ngày đêm túc trực bên giường bệnh. Mọi sinh hoạt cá nhân, vệ sinh, ăn uống của anh đều do một tay tôi lo liệu. Tiền viện phí lên đến hàng trăm triệu đồng tôi cũng chính là người chi trả. Thấy vậy, bố mẹ tôi biết không thể nào ngăn cản nên cũng miễn cưỡng chấp nhận.

Sau giông bão chưa hẳn đã bình yên

Ngày anh xuất viện, bác sĩ cho biết khả năng sinh sản của anh bị ảnh hưởng ít nhiều. Chúng tôi có thể hiếm muộn hoặc thậm chí là không thể có con. Do yêu anh, tôi cố tình giấu kín không để ai biết chuyện này, kể cả anh.

Sau khi cưới, bố mẹ tôi cho vợ chồng tôi một căn nhà mặt phố để có thể đón bố mẹ anh lên ở cùng. Ông bà đều là nông dân, vất vả ở quê bấy lâu giờ đã đến lúc chúng tôi báo hiếu. Ban đầu, bố mẹ chồng cũng có phần nễ mặt tôi vì dù sao thì đây cũng là tài sản của nhà tôi. Nhưng với bản tính tham lam, ích kỷ chỉ biết nghĩ đến bản thân mình nên ông bà dần không xem tôi ra gì. Nhất là khi cưới nhau hơn 3 năm mà tôi vẫn chưa mang thai, mẹ chồng đi đâu cũng nói xấu con dâu là “gái độc không con”. Tôi biết chuyện, đau lòng lắm nhưng vì muốn giấu kín chuyện chồng không có khả năng sinh con nên đành im lặng.

Nhưng anh nào có nghĩ cho tôi, sau bao nhiêu biến cố tưởng chừng đã có cuộc sống hạnh phúc thật không ngờ anh lại ngoại tình với người đàn bà khác. Đau lòng hơn, chị ta đã từng có một đời chồng, sống với con riêng và không có gì hơn tôi. Tôi khóc lóc vật vả, tra hỏi thì anh ấy chối bay chối biến. Sau khi đưa bằng chứng cụ thể thì chồng tôi thừa nhận đi kiếm con vì tôi không sinh được.

Những lời nói của chồng tôi như dao cắt vào tim, đau lắm nhưng không nói được nên lời. Thì ra, bao nhiêu hy sinh của tôi bấy lâu nay đều vô nghĩa. Tôi thà chịu tiếng gái độc để anh khỏi mặc cảm về bản thân. Tôi cãi lời gia đình để đến với anh, để cho anh có cuộc sống ấm êm, có gia đình hạnh phúc. Và đây là tất cả những gì anh ấy trả lại tôi, là những lời trách cứ, mắng chửi và một người chồng phản bội.

+++ Xem thêm: Tôi đã giữ vẹn hôn nhân nhưng không thể níu kéo hạnh phúc

Đau lòng hơn, khi nhờ bố mẹ chồng phân xử thì ông bà một mực bênh vực con mình. Mẹ chồng tôi con nói tất cả là lỗi của tôi, nếu tôi có thể sinh cho chồng tôi một đứa con thì anh đã không làm vậy. Tôi đau đớn, gục ngã. Giờ đây, bức hình cưới trước mắt tôi bỗng nhòe đi vì nước mắt. Tôi không thể nào im lặng mãi được, tôi thức trắng hai đêm để suy nghĩ và cuối cùng tôi xin phép mẹ chồng về nhà mẹ đẻ chơi vài hôm. Trên bàn là lá đơn li hôn và bệnh án của chồng. Giờ đây, tôi mới biết sau bão giông chưa hẳn là những ngày nắng đẹp.

8 COMMENTS

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here