Tôi bị tiền sản giật và phải mổ lấy thai cấp cứu

0
158
Mẹ bầu bị tiền sản giật

Tôi đã vô cùng sung sướng và hạnh phúc khi phát hiện ra mình mang thai đứa con đầu lòng sau 6 tuần vợ chồng tôi kết hôn. Mọi thứ diễn ra rất tốt đẹp,nhưng rồi tôi bị tiền sản giật và phải mổ lấy thai cấp cứu

Khi thấy những cơn nghén của mình có dấu hiệu giảm dần, tôi đã thấy an ủi và vui mừng hơn. Và chỉ vài tuần nữa thì bé con của tôi ra đời, điều đó thật tuyệt vời làm sao. Tuy  nhiên, thời điểm mà tôi thấy mình vui nhất, cũng là lúc mà nữ hộ sinh báo tôi biết rằng, tim thai của bé con nhà tôi yếu, Và bé cũng nhỏ hơn so với bình thường là 7cm. Tôi buộc phải nhập viện để các bác sĩ tiện chăm sóc và theo dõi. Tôi cảm thấy hết sức hoang mang, lo lắng khi kết quả chẩn đoán rằng nguy cơ thai kỳ cao.

Rất nhiều các xét nghiệm mà bác sĩ đã tiến hành thực hiện cho tôi. Và hầu tôi như phải đến bệnh viện mỗi ngày để được kiểm tra. Bác sĩ của tôi không khỏi tỏ ra lo lắng. Lúc này, em bé ngưng tăng trưởng và tôi được bác sĩ thông báo là khó có thể sinh bé bình thường và khoẻ mạnh. Bác sĩ cho tôi biết rằng, bé con của tôi có thể mắc hội chứng Down hoặc là đột biến T13 hoặc T18. Biết được điều này, tôi tưởng chừng như mình hoá đá. Làm cách nào để con tôi có thể khoẻ mạnh đây?

Bác sĩ làm cho mẹ nhiều xét nghiệm tiền sản

+++ Xem thêm : Nhật ký sinh con “rơi” của mẹ bầu

Sau khi đã được kiểm tra hết tất cả mọi thứ, tôi được sắp xếp một cuộc hẹn với trưởng khoa Sản. Ông ấy đã an ủi tôi và mong rằng tôi có thể cố gắng thư giãn. Tôi đã bị tiền sản giật ở tuần thứ 38. Lúc này, huyết áp của tôi cao đến 180/100.

Tôi được cho nhập viện và dùng phương pháp giục sinh. Một lần nữa, bác sĩ thông báo với tôi rằng, tim thai hiện rất yếu. Các bác sĩ buộc phải phá ối và cố gắng để tìm nghe tim thai. Các các sĩ đưa ra phương án mổ cấp cứu lấy thai nhi. Tôi hoàn toàn không mong muốn điều này xảy ra một chút nào.

Trước khi tôi được nhìn thấy bé con của mình. Tôi có cảm giác như các bác sĩ đang cố gắng để lôi và kéo bụng mình. Chồng tôi lúc ấy đã giơ ngón tay cho tôi thấy để ra hiệu vui mừng, nhằm mục đích thông báo cho tôi biết rằng thiên thần nhỏ của chúng tôi chào đời và có vẻ bình thường. Bé yêu của chúng tôi được ý tá mang đi vệ sinh và tiến hành thực hiện việc kiểm tra Apgar. Khoảng 3 phút sau đó, tôi cất tiếng hỏi mọi người rằng, em bé là “bé là trai hay gái”. Mọi người cho tôi biết, đó là một em bé gái, bé nhỏ xíu và chỉ nặng khoảng 1,5 kg.

Bé con chỉ nặng 1,5kg

Điều làm cho chúng tôi cảm thấy ngạc nhiên, đó là con bé không chỉ rất khoẻ mạnh mà bé còn là một chiến binh vô cùng can đảm. Sau một thời gian, em bé của chúng tôi không cần nằm lồng ấm nữa. Và bé con của chúng tôi đã được đổi sang nôi bình thường trong phòng săn sóc đặc biệt chỉ sau 48 giờ. Bé con của tôi có vẻ tiến triển tốt. Tôi hầu như đã ở đó suốt với bé con, bởi tôi không muốn rời khỏi con bé một phút nào. Bé con của tôi phải nằm lại bệnh viện gần 4 tuần. Và mỗi ngày, tôi đều vào với bé con của mình. Tôi có mặt ở bệnh việc lúc 7 giờ sáng đến 10 giờ tối mới về nhà. Tất cả mọi thứ cho con mình tôi đều giành làm. Từ việc cho thay tã, cho bé ăn, đo nhiệt độ và cả việc tắm bé nữa.

Với tôi, sự kiện đáng nhớ nhất chính là ngày mà bé con của tôi được xuất viện trở về nhà.Tôi ghi nhớ và kể lại chuyện sinh con trên đây nhằm chia sẻ kinh nghiệm với các mẹ sắp sinh. Con gái bé nhỏ của chúng tôi tưởng chừng không có cơ hội sống, thì giờ đây bé đang ở nhà một cách hết sức khoẻ mạnh. Và đến giờ, bé con của chúng tôi vẫn phát triển khỏe mạnh. Điều đó làm cho vợ chồng tôi vô cùng hạnh phúc. Bé của chúng tôi có vẻ nhỏ con, tuy nhiên, miễn là con luôn khoẻ mạnh thì tốt rồi.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here