Tôi đã sai khi quá sòng phẳng tiền bạc với chồng

20
162

Tôi từng tự cho mình là người phụ nữ hiện đại, tự chủ, độc lập tài chính và luôn nghĩ mình chắc chắn sẽ hạnh phúc. Nhưng tôi đã sai khi quá sòng phẳng tiền bạc với chồng

Tôi là Huyền My, năm nay tôi 29 tuổi và còn hơn 1 tháng nữa tôi sẽ chính thức làm mẹ. Hiện tôi đang là kế toán trưởng của một công ty xuất khẩu lao động. Thu nhập hàng tháng khá cao và có đủ sức lo cho cuộc sống của mình và cả đứa con sắp chào đời mà không cần đụng đến tiền lương của chồng.

Chồng tôi là Khang, hiện đang nắm giữ vị trí giám đốc kinh doanh của một tập đoàn bất động sản. Anh là người nhạy bén, bản lĩnh nên luôn mang về cho công ty nhiều dự án lớn. Và tất nhiên là thu nhập của anh cũng rất đáng kể.

Từ ngày yêu nhau đến lúc kết hôn, tôi luôn quan niệm rằng mình phải sòng phẳng việc tiền bạc với chồng. Hơn thế nữa, tôi luôn quan niệm mình phải có nghĩa vụ và trách nhiệm san sẻ gánh nặng tài chính với nửa kia. Nên từ khi xác định mối quan hệ nghiêm túc, tất cả chi phí chúng tôi đều chia đôi. Từ những bữa ăn sáng đến chi phí du lịch chúng tôi đều tính toán rành mạch với nhau.

Đến khi quyết định sẽ về chung một nhà, vấn đề chi tiêu phải càng rạch ròi. Ngày cưới, gia đình anh mang 1 lượng vàng sang làm sính lễ thì bố mẹ tôi cũng cho vợ chồng tôi ngần ấy vàng. Tiền nạp tài cả tiền mừng của hai họ bố mẹ đều cho vợ chồng chúng tôi tất. Khi vợ chồng tôi ra riêng, bên nhà nội hỗ trợ bao nhiêu thì nhà ngoại cũng góp bấy nhiêu. Mặc dù bố mẹ tôi có hơi khó chịu về việc này nhưng tôi thường khuyên ông bà nên làm thế để thông gia không khinh thường. Sau này vợ chồng chúng tôi cũng không phải so bì mỗi khi cơm không lành, cảnh không ngọt. Và tất nhiên, tiền bố mẹ tôi góp đều là tiền tiết kiệm của tối trước khi tôi lấy chồng.

Quá rạch ròi các khoản chi tiêu với chồng

Sau hơn 2 năm chung sống, chồng tôi quả thật là mẫu đàn ông lý tưởng. Anh luôn biết cân đối thời gian dành cho công việc và gia đình. Sau giờ làm, anh thường về sớm phụ tôi việc nhà. Vợ nấu ăn thì chồng lau nhà, nhặt rau hay rửa bát. Nếu sáng vợ bỏ đồ bẩn vào máy giặt thì tối chồng về đến tự biết mình phải lấy đồ ra phơi. Nói chung chả ai bảo ai, vợ chồng chúng tôi đều tự chia đều công việc ra mà làm. Và tất nhiên chuyện tiền bạc cũng thế. Chúng tôi cũng chia đôi tất cả.

Tiền lương của ai người đấy giữ, mỗi tháng tôi sẽ là người tổng kết tổng chi phí sinh hoạt và chia đôi. Sau khi có con số cụ thể, mỗi người sẽ góp tiền vào. Khoản còn lại chúng tôi sẽ gửi tiết kiệm và tất nhiên cả hai vợ chồng cùng đứng tên.

+++ Xem thêm : Mẹ mong một ngày được làm bố

Tôi cảm thấy minh bạch, sòng phẳng tiền bạc như thế tôi sẽ được chồng tôn trọng vì mình cũng có đóng góp trong gia đình. Cuộc sống hôn nhân của tôi sẽ rất viên mãn nếu chồng tôi không đòi chia đôi cả tiền viện phí khi tôi sinh nở.

Số là tôi đang mang bầu tháng thứ 8. Bác sĩ bảo thai tôi yếu, cần nghỉ dưỡng nhiều nếu không sẽ sinh non. Những tháng cuối tôi nghỉ hẳn ở nhà nên thu nhập cũng giảm đáng kể. Mỗi tháng tôi chỉ nhận lương cứng nhưng tôi không mấy quan tâm. Bởi đối với tôi bây giờ sức khỏe của con tôi là trên hết. Bên cạnh đó, gia đình tôi cũng không túng thiếu gì nên việc nghỉ làm dưỡng thai không ảnh hưởng nhiều.

Sau khi bàn với chồng về việc chọn bệnh viện cao cấp để sinh vì an toàn cho cả hai mẹ con. Chồng tôi bảo: “Em muốn chọn bệnh viện nào cũng được, nhưng tiền viện phí và tất cả chi phí phải chia đôi”

Tôi hơi sốc khi nghe chồng nói thế nhưng cứ nghĩ anh đùa nên cười cho qua chuyện. Sáng hôm sau, trước khi ra khỏi nhà anh còn nhắc lại chuyện chia đôi tiền viện phí lần nữa. Lúc này, tôi thực sự không chịu đựng được nữa. Tôi bật dậy, quát vào mặt anh và thu dọn quần áo chuẩn bị về nhà mẹ đẻ.

Tại sao anh có thể chia đôi cả tiền viện phí lúc tôi đi sinh sao? Trong khi tôi đang mang nặng đẻ đau đứa con của anh. Sao anh nở tính toán chi li với tôi như người xa lạ? Có lẽ nào tôi đã sai lầm khi quá sòng phẳng tiền bạc với chồng?

20 COMMENTS

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here