Bánh tằm mì – Món quà vặt lung linh màu sắc.

Bánh tằm mì – Món quà vặt lung linh màu sắc.
Bánh tằm mì – Món quà vặt lung linh màu sắc.

Lâu lắm lắm rồi mới ăn lại món này, mà do chính mình làm ra nữa nên có đôi chút xúc động…
Ngày xưa rất xưa ấy, ủa lộn, nói xưa thì cũng không phải xa xôi gì lắm, chỉ mới tầm 4 5 năm trước đây thôi. Thời gian thì không dài cũng chả ngắn, nhưng có lẽ vì vòng xoay cuộc sống ngày càng xoay nhanh nên thời gian cứ thế trôi qua vun vút, nhìn lại như mới hôm qua hôm kia. Lúc ấy mọi thứ còn khá chậm, dòng người trên đường cũng chậm, nụ cười ánh mắt trao nhau cũng chậm, tiếng rao dù hàng rong hay phố thị cũng chậm, vừa đon đả, vừa đưa đẩy mà lại rất tách biệt, ngày đó mẹ đi chợ cũng chậm… Ấy thế mà cái thú của đám con nít là cứ thích tựa cửa ngóng trời ngóng đất, ngóng mẹ đi chợ về, thực ra là chúng lăm le cái thức quà từ trong chiếc làn nặng trịch của mẹ cơ, hôm nào nghía vào mà không có gì trong trỏng là buồn hiu cả một buổi sáng. Còn hôm nào mà lia được gói quà nhỏ nhỏ ánh lên vài tia xanh xanh đỏ đỏ, dù không biết đó là gì nhưng cũng cẩng lên rồi nhảy chân sáo lon ton bám theo mẹ từ cửa nhà đến tận bếp. Và đây là một trong những thức quà ấy, không cầu kỳ màu mè, không phức tạp cũng chẳng cao sang, nhưng nó đem lại một niềm vui tựa làn gió mùa thu mát lạnh uốn lượn sau gáy, trườn lên mái tóc rồi buông xõa dài xuống mặt, lõa xõa như thế nhưng lại rất sảng khoái.
Ngày đó cứ có một gói nhỏ là mấy anh chị em trong nhà tranh nhau, đứa thích màu vàng, đứa lại chuộng xanh dương, đứa ưa màu đỏ, bữa nào mà bà bán bánh lười pha màu để túi bánh loe ngoe có vài cọng là xác định cãi nhau um trời. Đâu chỉ có vậy không, từng hạt mè, từng hạt đậu phộng cũng cùng chung số phận giành giựt, ui là đến hạt muối mè cuối cùng cũng phải mút lấy ngón tay mà chọt mà vét đến bằng sạch. Vậy mà vui, vậy mà có cái để nhớ, để sau này còn kể lại mỗi lúc tề tựu.
Từng cọng tằm lung linh xanh đỏ tím vàng làm cho đứa nào cũng mê tít, mà để ý nghen, hình như cái thứ gì có màu màu, lạ lạ đều hút con người ta dễ sợ. Bởi người ta nói mình ăn ăn bằng mắt trước chớ có sai. Hèn gì mấy bà ngoài chợ nhìn lầm lầm lì lì vậy mà hay dữ thần, làm mấy cái món ăn ta nói nó quá trời màu sắc, nhìn một cái là mê liền, có mấy đứa nhỏ đi qua cái mâm đồ ăn, dù hổng biết món gì cũng đòi má mua cho bằng được chỉ vì nó có màu nhìn dễ thương. Mà giờ lớn mới hiểu sơ sơ à, dụ như màu vàng nó khiến cho người ta cảm thấy hạnh phúc và bình an nè, màu đỏ làm tăng sự đam mê, màu xanh lá tạo niềm tin trong khi màu xanh dương đem đến sự bình tĩnh, màu trắng là hiện thân của sự tươi mới,… trộn chung lại mới nhau, bà bán bánh đã đem đến một gói nhỏ thức ăn nhưng lại là một bầu lớn cảm xúc một phần thu hút được mọi người, mặt khác lại tạo ra một loại cảm xúc mới mẻ làm cho bao người không thể không nao lòng.
Chưa hết, thế mới nói mấy bà ngoài chợ đó đúng nhiều chiêu nhiều trò thật sự luôn. Đâu chỉ có mỗi làm màu này màu nọ, mấy bả còn trộn thêm nào dừa bào, nào là đậu phộng muối mè, làm cho đứa nào ăn xong cũng thòm thèm chép miệng liền mấy cái vì vẫn còn đượm hương vị nơi đầu lưỡi. Ôi sao cái hạt đậu phộng nó giòn thế, rồi sao cắn cái hạt mè nó rốp rốp rộp rộp nghe vui tai thế. Ngộ hen đang ăn mà vui tai. Vậy đó mà cứ lén lén lục tủ bếp của mẹ mót lấy mấy hột đậu còn xót lại từ hôm đám gỉ gì gi ăn cho đỡ thèm. Hổng biết mấy bả có biết rõ hông hay chỉ bỏ vô để dụ tụi con nít tụi tui nữa. Mà lỡ nói rồi nói luôn dậy á, cái cảm giác mò trúng hột đậu, rồi tách nó ra bỏ vô trong miệng nhai rộp rộp ta nói nó đã, mà nó có cảm giác gì đó rất lạ. Nhắm mắt cái thấy mùi thơm thơm, ngậm thêm chút tan ra lại thấm vị béo béo ngậy ngậy, cảm giác từng miếng nhỏ của đậu trải dài như tấm thảm phủ từ kẽ răng đến tận cuống họng, ngẫm nghĩ chắc cũng đủ gom hết thảy cái sự hạnh phúc của đất trời vào trong đó. Như hương hoa hồng ngậm sương cứ chùng chình trôi lơ đãng trong sân những ngày xuân, như cơn mưa rào bất chợt ập xuống giữa trưa hè oi bức, như bắt được vài “chiếc đom đóm” còn sót lại đêm thu, như thấy nhành mai đâm chồi một sáng mùa đông vậy. Đến khi mở mắt ra thì hạt đậu nó lặn vào trong bụng từ bao giờ rồi mà cơn mơ như mới còn đây. Nói đi cũng phải nói lại, lâu lâu ăn trúng một hột đậu trong túi bánh cũng thấy vui mà quý vị hen. Các loại hạt như đậu phộng, mè,… coi vậy mà hợp nhau thiệt đó đa. Chắc bởi chính bản thân chúng cũng mang trong mình những sứ mệnh riêng đối với tâm trạng của con người chứ hông phải là sinh ra để ăn vui đâu nghen. Theo như tui tìm hiểu sơ sơ thì chúng nó cung cấp cái gì gọi là trytophan, một loại axit amin hỗ trợ sản xuất serotonin giúp tăng cường tâm trạng á, hèn gì thấy nó trong thức ăn thì càng vui hơn nữaaa.
Mùa dịch vừa rồi đã giúp cho em khám phá thêm được nhiều góc ẩm thực khác nữa. ❤❤
Chúc mọi người thật nhiều sức khỏe nhaaaa.
Cảm ơn tất cả mọi người đã đọc hết bài của em ạaa

Group Yêu Bếp: https://www.facebook.com/groups/groupyeubep/

Nếu thấy hữu ích thì hãy chia sẻ nhé bạn!
0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
4 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Linh Nguyen
Linh Nguyen
26 ngày trước

Chào H

Trang Trần
Trang Trần
26 ngày trước

Hương Moon

Lê Hoàng Mai Xuân
Lê Hoàng Mai Xuân
26 ngày trước

Xin chào bạn!

Doan Nhung
Doan Nhung
26 ngày trước

Có phải bánh này chị Minh Thư dẫn cả bọn đi ăn ở Sài Gòn không nhỉ? 😀

4
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x
()
x